Bình yên đến lạ:
Thời gian vẫn tiếp tục khi không chỉ cả thành phố tôi sống mà cả nước đang gồng mình chống dịch. Mọi thứ đang chậm lại mà tôi không muốn nói là trì trệ. Người thân hỏi tôi: sắp tới tỉnh nhà có đón mọi người về quê có đăng ký về không? Tôi trả lời: “quê nhà đang bình yên không về đâu!”. Mấy đứa bạn thì gọi điện hỏi thăm xem tình hình thế nào, tôi bảo rằng: “ mọi thứ vẫn ổn”. Có lẽ câu nói đó là phù hợp nhất thời điểm hiện tại vì “Ổn” nghĩa là tôi vẫn đang kiểm soát được cuộc sống kể cả mặt vật chất lẫn tinh thần. Có thể vấn đề lương thực nếu quá khó khăn sẽ được mọi người hỗ trợ, nhưng cái khó khăn về tinh thần thì tự bản thể người đó phải tự thích nghi. Bình an chưa bao giờ xa xỉ đến thế khi tôi sinh ra ở cái thời không còn chiến tranh nhưng những anh hùng thì vẫn luôn hiện diện. Khi tôi được ở trong nhà thì ngoài đường những anh shipper như những giao liên thời chiến, là mạch máu nuôi sống cả thành phố, những chiến sỹ áo trắng đang xung phong khắp chiến trường covid, những người lao công vẫn “dọn đường cho những chuyến xe băng qua”...vv. cuộc chiến nào cũng sẽ có hồi kết, mong rằng ngày thành phố tái sinh sẽ đến gần.
"sài gòn những ngày dịch_Công Cứng Cỏi"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét