“Tình yêu như thứ độc dược cứu chữa
những tâm hồn cô đơn nhưng lại giết chết những tâm hồn non trẻ”
Lắm người nói tôi: “đã yêu bao giờ đâu
mà bày vẽ nói chuyện về tình yêu”
Nhưng mấy ai yêu rồi còn tỉnh mà rút ra kinh nghiệm, vì tình yêu muôn màu vạn trạng. Còn kẻ đang yêu thì như kẻ say chỉ biết uống cơn tình mà quên đi lỗi về an trú và nhìn nhận lại đúng đắn về tình yêu. Để rồi đến lúc tỉnh cơn lại đau đớn, choáng váng vì nào ngờ: tình đâu đẹp như mơ. Non trẻ ư? tuổi trẻ ư? “Cứ yêu đi vì cuộc đời này cho phép” của một nhạc sỹ nào từng viết như vậy. Ừ thì cũng chấp nhận đó nhưng dù đời không cho phép, cha mẹ không cho phép họ vẫn yêu nhau đấy thôi. Chỉ thử hỏi : liệu rằng khi yêu họ có nhận ra cái họ cần cho nhau là gì không? Hay là khi yêu thì cuồng say, điên dại để rồi nhẫn tâm vứt bỏ đứa con vừa lọt lòng để che đậy quá khứ tội lỗi của tình yêu và tuổi trẻ cuồng nhiệt chưa hiểu chuyện đời. Có lắm kẻ lại bám víu vào quá khứ để dằn vặt đau khổ để tiếc nhớ về một thời từng say đắm, rồi khi hết duyên đường ai nấy đi lại gào thét mỗi đêm để than trời trách phận. Người lại dằn vặt con tim vì nỡ vội chia xa vì tình: sớm nở chóng tàn, tưởng tình đẹp mà hóa hư vô.
Tình yêu ở đây cũng cần có thời gian: mà thời gian ở đây không phải là
dài hay ngắn cũng không phải là bao lâu hay bao xa, mà là sự dung chứa tâm hồn. Vì
kim đồng hồ cũng 12 số, hết 12 nó lại quay về 1 và đừng trông chờ vào sự mãi
mãi của tình yêu. Cũng đừng đưa thời gian ra đo đếm cho tình yêu họ bền lâu, vì
rằng lắm người yêu nhau lâu mà thực ra lại đang chịu đựng nhau thì đúng hơn. Vẫn
thấy đó những mỗi tình 4 năm, 10 năm, rồi trong phút chốc một phía không thể chịu đựng được nữa vậy là “ đường
anh, anh đi, đường em, em đi”. Hay có những cuộc tình vì phụ thuộc vào nhau nhiều
quá nên quyết tâm dành hết cho nhau: từ thời gian đến tiền bạc, những món quà đắt
tiền, rồi đến khi chia tay lại đòi hỏi lại những thứ đã trao tặng hay buông những
lời khiếm nhã mà không hề để ý đến nối niềm của đối phương và những câu từ ấy
tưởng chừng như không bao giờ được phát ra từ con người ấy. “Thời gian tình yêu”
cũng chỉ là thước đo tuần hoàn. Người nào đang yêu mà biết
được quy luật này thì rằng khi yêu sẽ có lúc tình yêu nồng cháy, có lúc nó sẽ
nhạt phai. Nhưng vì biết có nhạt phai nên cần phải vun đắp và cùng nhau xây dựng. đừng
mãi nhìn về quá khứ mà đau khổ cho giây phút hiện tại vì phải biết rằng
còn tương lai phía trước cũng đang chờ đợi bản thân. U mê nhìn mãi vào quá khứ thì
sẽ giết chết hiện tại thôi!
Trong
mỗi liên hệ tình cảm nào, thì chúng ta cũng nên có những suy nghĩ biện chứng
cho tình cảm đó mà đừng “thiên kiến xác nhận” để áp đặt lý lẽ đúng cho bản
thân. Mã hãy phản biện, tìm điểm sai của bản thân. Cũng như khi đem lòng
yêu một ai đó và đang muốn cưa đổ đối phương, thì hãy tìm những dẫn chứng nêu
lên rằng: “ đối phương không yêu mình”
không phải như vậy làm bản thân nản
chí mà để chúng ta nhìn nhận ra đã đến thời điểm phù hợp hay chưa. Nếu còn quá
nhiều dẫn chứng đề khẳng định rằng đối phương không yêu mình, thì lúc này ta cần
thay đổi bản thân tốt lên để phù hợp và tỷ lệ thành công sẽ cao hơn đấy vì thay
đổi bản thân vẫn dễ hơn là đi thay đổi người khác mà. Nên nhờ rằng chỉ thay đổi
bản thân để phù hợp nhưng theo hướng tốt lên nhé. Tình yêu đích thực là khi cả
hai cùng xây dựng cùng nâng đỡ nhau đi lên trong tỉnh thức.
Vừa
xong ly coffee chuẩn bị đi làm: à mà nếu bạn nào còn băn khoăn rằng chọn tình
yêu hay chọn công việc thì dẹp đi vì hai cái đó đều là thuốc độc hết.: “Công việc là liều độc dược giết chết những kẻ
hay yêu mộng mơ và là thần dược cứu chữa
cái bụng cô đơn”.
"Công Cứng Cỏi"


