Thứ Năm, 27 tháng 8, 2020

CONG CUNG COI _ 8

 


“Tình yêu như thứ độc dược cứu chữa những tâm hồn cô đơn nhưng lại giết chết những tâm hồn non trẻ”

          Lắm người nói tôi: “đã yêu bao giờ đâu mà bày vẽ nói chuyện về tình yêu”

    Nhưng mấy ai yêu rồi còn tỉnh mà rút ra kinh nghiệm, vì tình yêu muôn màu vạn trạng. Còn kẻ đang yêu thì như kẻ say chỉ biết uống cơn tình mà quên đi lỗi về an trú và nhìn nhận lại đúng đắn về tình yêu. Để rồi đến lúc tỉnh cơn lại đau đớn, choáng váng vì nào ngờ: tình đâu đẹp như mơ. Non trẻ ư? tuổi trẻ ư? “Cứ yêu đi vì cuộc đời này cho phép” của một nhạc sỹ nào từng viết như vậy. Ừ thì cũng chấp nhận đó nhưng dù đời không cho phép, cha mẹ không cho phép họ vẫn yêu nhau đấy thôi. Chỉ thử hỏi : liệu rằng khi yêu họ có nhận ra cái họ cần cho nhau là gì không? Hay là khi yêu thì cuồng say, điên dại để rồi nhẫn tâm vứt bỏ đứa con vừa lọt lòng để che đậy quá khứ tội lỗi của tình yêu và tuổi trẻ cuồng nhiệt chưa hiểu chuyện đời. Có lắm kẻ lại bám víu vào quá khứ để dằn vặt đau khổ để tiếc nhớ về một thời từng say đắm, rồi khi hết duyên đường ai nấy đi lại gào thét mỗi đêm để than trời trách phận. Người lại dằn vặt con tim vì nỡ vội chia xa vì tình: sớm nở chóng tàn, tưởng tình đẹp mà hóa hư vô. 

    Tình yêu ở đây cũng cần có thời gian: mà thời gian ở đây không phải là dài hay ngắn cũng không phải là bao lâu hay bao xa, mà là sự dung chứa tâm hồn. Vì kim đồng hồ cũng 12 số, hết 12 nó lại quay về 1 và đừng trông chờ vào sự mãi mãi của tình yêu. Cũng đừng đưa thời gian ra đo đếm cho tình yêu họ bền lâu, vì rằng lắm người yêu nhau lâu mà thực ra lại đang chịu đựng nhau thì đúng hơn. Vẫn thấy đó những mỗi tình 4 năm, 10 năm, rồi trong phút chốc một  phía không thể chịu đựng được nữa vậy là “ đường anh, anh đi, đường em, em đi”. Hay có những cuộc tình vì phụ thuộc vào nhau nhiều quá nên quyết tâm dành hết cho nhau: từ thời gian đến tiền bạc, những món quà đắt tiền, rồi đến khi chia tay lại đòi hỏi lại những thứ đã trao tặng hay buông những lời khiếm nhã mà không hề để ý đến nối niềm của đối phương và những câu từ ấy tưởng chừng như không bao giờ được phát ra từ con người ấy. “Thời gian tình yêu” cũng chỉ là thước đo tuần hoàn. Người nào đang yêu mà biết được quy luật này thì rằng khi yêu sẽ có lúc tình yêu nồng cháy, có lúc nó sẽ nhạt phai. Nhưng vì biết có nhạt phai nên cần phải vun đắp và cùng nhau xây dựng. đừng mãi nhìn về quá khứ mà đau khổ cho giây phút hiện tại vì phải biết rằng còn tương lai phía trước cũng đang chờ đợi bản thân. U mê nhìn mãi vào quá khứ thì sẽ giết chết hiện tại thôi!

    Trong mỗi liên hệ tình cảm nào, thì chúng ta cũng nên có những suy nghĩ biện chứng cho tình cảm đó mà đừng “thiên kiến xác nhận” để áp đặt lý lẽ đúng cho bản thân. Mã hãy phản biện, tìm điểm sai của bản thân. Cũng như khi đem lòng yêu một ai đó và đang muốn cưa đổ đối phương, thì hãy tìm những dẫn chứng nêu lên rằng: “ đối phương không yêu mình”  không  phải như vậy làm bản thân nản chí mà để chúng ta nhìn nhận ra đã đến thời điểm phù hợp hay chưa. Nếu còn quá nhiều dẫn chứng đề khẳng định rằng đối phương không yêu mình, thì lúc này ta cần thay đổi bản thân tốt lên để phù hợp và tỷ lệ thành công sẽ cao hơn đấy vì thay đổi bản thân vẫn dễ hơn là đi thay đổi người khác mà. Nên nhờ rằng chỉ thay đổi bản thân để phù hợp nhưng theo hướng tốt lên nhé. Tình yêu đích thực là khi cả hai cùng xây dựng cùng nâng đỡ nhau đi lên trong tỉnh thức.

    Vừa xong ly coffee chuẩn bị đi làm: à mà nếu bạn nào còn băn khoăn rằng chọn tình yêu hay chọn công việc thì dẹp đi vì hai cái đó đều là thuốc độc hết.: “Công việc là liều độc dược giết chết những kẻ hay  yêu mộng mơ và là thần dược cứu chữa cái bụng cô đơn”.

"Công Cứng Cỏi"

CONG CUNG COI _ 7


Thôi em ơi đừng làm khổ nhau nữa
Có phải mèo hay chuột đâu mà dỡn
Mèo vờn chuột hay chuột vờn lại mèo
Thương cho đi mấy ai đòi nhận lại
Có phải yêu mà nắm giữ trói buộc
Làm khổ nhau và mang lắm dằn vặt
Đời mấy ai hiểu được hai chữ chia phai
Là khi cần thì người đành dửng dưng
Nhưng khi mặc thì người lại tấp nập
Lắm mập mờ rồi lại lắm oán trách
Là trách người hay trách chính bản thân
Nếu ân cần xin trọn trao trọn nhận
Nếu đủ đầy xin biết ơn hiến tặng
Rặng bầu non còn chờ ngày đơm trái
Nhánh liễu tơ mơ một bóng tùng dương
Bởi chí trai hai vai nặng ghánh gồng
Tuổi đương xuân nào mơ lắm tơ duyên
Cánh thuyền quyên trăm muôn ngả đậu
Nhưng ra khơi mấy ai chung một hướng
Đương sức trai xin khép mộng uyên ương
Nuôi chí lớn vùng vẫy tìm cố nhân
"Công Cứng Cỏi"

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2020

CONG CUNG COI _ 6


    Có lần gặp người anh Trần Tuấn Việt từng là CEO của VP Bank và ba doanh nghiệp khác có chia sẻ về chủ đề “hạnh phúc và thành công” với tôi rằng: 
    “Thành công là gì?Là nỗi sợ? Là chính mình? Là sự ngu dốt? Áp lực? Sự so sánh? Anh thì cho rằng kẻ thù của thành công chính là thành công. Bằng cấp gốc của anh ngày xưa là cử nhân Di truyền học - vốn thường bị sếp cũ của anh là anh Hoàng Nam Tiến, nay là Chủ tịch HĐQT FPT Telecom, lôi ra "sỉ vả". Anh sẽ trả lời câu hỏi "kẻ thù của thành công" bằng một ví dụ về tiến hóa. Khủng long hình thành từ một nhóm bò sát đi bằng 2 chân cách đây khoảng 240 triệu năm, và tồn tại một cách rạng rỡ, chiếm lĩnh tất cả môi trường từ "hàng không", "hàng hải", "đường bộ" của Trái Đất trong gần 200 triệu năm. Về mặt sinh học, sự thành công của khủng long được tạo nên từ 2 yếu tố:
    - Khả năng trao đổi chất rất mạnh
    - Lười ấp trứng: Khủng long đẻ trứng ra và để trứng tự nở. Đã lười lại còn khỏe. Cho nên có khả năng chiếm lĩnh tất cả các môi trường. 
    Nhưng cách đây 66 triệu năm, một tiểu hành tinh lao vào Trái Đất (theo lý thuyết của Walter Alvarez cùng với người cha Luis Walter Alvarez và đồng nghiệp). Trái Đất trở nên rất lạnh trong vài nghìn năm. Với khí hậu lạnh như vậy, việc trao đổi chất mạnh của khủng long là lý do khiến loài động vật này chết rét, trong khi trứng không tự nở được. Hai lý do dẫn đến thành công của khủng long lại chính là lý do dẫn đến thất bại của chúng. Và hiện thì loài khủng long đã bị tuyệt chủng. Thật ra thành công chỉ là một trạng thái tâm mà thôi. Tức, ở giây phút đó bạn cảm thấy hạnh phúc, thì đó là thành công. Còn ngay giây phút đó, bạn cảm thấy không thích, thì tức là thất bại. Xưa người ta mơ Phúc - Lộc - Thọ, muốn sống thật lâu, và cho rằng sống lâu mới hạnh phúc. Vậy có người mắc bạo bệnh không chữa nổi, tự tử thành công để tránh mọi đau đớn thì có phải bất hạnh không? Sống hay chết không quan trọng, miễn là trạng thái tâm đấy ngay tại giây phút đấy cảm thấy hài lòng là thành công. 1 giây sau thấy không thành công thì thất bại. Một người leo lên núi cảm thấy thành công, đi xuống trượt rơi xuống vực lại thành thất bại. Thành công và thất bại cách nhau chỉ 1 giây. Thế nên thành công hay thất bại không quan trọng, quan trọng là ở chính giây phút ấy mình thấy hạnh phúc là được. 1 ngày tôi có thể có 1.000 lần thành công. Mỗi ngày tôi ngủ dậy, xoa mắt như các sư Làng Mai dạy, hát một bài ca ngợi cơ thể. Và cực kỳ vui, hạnh phúc khi mình có đủ mắt, mũi, chân, tay... Khởi động ngày mới bằng việc biết ơn chính cơ thể mình. Có những lý thuyết tưởng như dạy trẻ con, lúc áp dụng vào thì cực huyền diệu. Lúc đến cơ quan thì mình chớp mắt, thầm cảm ơn nhân viên. Một ngày mình toàn thấy "được", "được" đủ cả chân, tay, "được" nhân viên, "được" sếp. Vất vả, tôi vẫn thấy vui.” Hay thật khi đứng trên đỉnh cao của thành công rồi bị sụp đổ thì người ta mới nhận ra hạnh phúc thật sự nằm ở đâu. Hóa ra nó lại nằm ở chính trong tâm của chúng ta như chính những cái vọng tưởng mà chính chúng ta tạo ra để bản thân cảm nhận. Khi những doanh nghiệp khổng lồ thống lĩnh thị trường lâu nay rồi cũng bị super tiểu hành tinh covid-19 đổ bộ và tuyệt chủng từ đây. Chúng ta không đứng trên phương diện kinh tế để suy xét vì nó là trạng thái chúng của nhiều doanh nghiệp. Nhưng thử đứng trên phương diện Tự nhiên quan chúng ta suy xét thì sẽ thấy rằng. Phải chăng gã khổng lồ nào cũng sẽ có những yếu điểm và yếu điểm chung của những gã khổng lồ cũng chính là:  “Sự Khổng Lồ”. Mải mê chạy theo thành công mà quên đi  “Hạnh Phúc” thật là một sự thật buồn của chúng ta. Có người cho rằng: có thành công mới có hạnh phúc. Nhưng có thật sự đúng như vậy hay không, thật ra thành công cũng chỉ là một yếu tố nhỏ cấu tạo nên hạnh phúc và người nào biết nhìn vào hạnh phúc để tìm những thành công nhỏ cho bản thân cũng là an yên mỗi ngày rồi. Cũng giống như khi chúng ta biết như thế nào là đủ thì tự nhiên sẽ cảm thấy đủ nhưng vẫn cứ ôm chặt cái thiếu mỗi ngày thì nó vẫn cứ thiều mà không gỡ ra được. Vậy đơn vị nào để đo hạnh phúc: Tiền?  Quan hệ?  Địa vị? Nhan sắc……vv. Chắc không có đơn vị nào thỏa mãn để trở thành đơn vị đo hạnh phúc.”

    Còn tôi thì nghĩ rằng hạnh phúc là khi chúng ta biết thế nào là đủ. Có người mải mê chạy theo công việc để kiếm tìm hạnh phúc nơi đồng tiền để rồi khi những giá trị như sức khỏe, gia đình bị đánh mất lại than trời trách đất “ tiền nhiều để làm gì?”. Muốn có hạnh phúc thì phải hiểu hạnh phúc là gì? Theo tôi hạnh phúc là khi tâm chúng ta đủ an, tâm hồn chúng ta đủ lớn để có thể chấp nhận những nghịch cảnh sẽ tới trong nay mai mà không cố gắng chống cự lại nó. Cũng chính là khi chúng ta trân quý phút giây hiện tại hàng ngày của bản thân, vì những giây phút ta còn trân quý cơ thể, giá trị bản thân, những người bạn xung quanh thì lúc đó chúng ta còn Hạnh phúc hơn rất nhiều người vẫn đang vất vả tìm thứ hạnh phúc gì đó mà vẫn không ra.

"Công Cứng Cỏi"

CONG CUNG COI _ 13

                                                                                                                     Ai có về Đắk Lắk tìm ng...