Có
lần gặp người anh Trần Tuấn Việt từng là CEO của VP Bank và ba doanh nghiệp
khác có chia sẻ về chủ đề “hạnh phúc và thành công” với tôi rằng:
“Thành công là gì?Là nỗi sợ? Là
chính mình? Là sự ngu dốt? Áp lực? Sự so sánh? Anh thì cho rằng
kẻ thù của thành công chính là thành công. Bằng cấp gốc của anh ngày xưa là cử
nhân Di truyền học - vốn thường bị sếp cũ của anh là anh Hoàng Nam Tiến, nay là
Chủ tịch HĐQT FPT Telecom, lôi ra "sỉ vả". Anh sẽ trả lời câu hỏi
"kẻ thù của thành công" bằng một ví dụ về tiến hóa. Khủng long hình
thành từ một nhóm bò sát đi bằng 2 chân cách đây khoảng 240 triệu năm, và tồn tại
một cách rạng rỡ, chiếm lĩnh tất cả môi trường từ "hàng không",
"hàng hải", "đường bộ" của Trái Đất trong gần 200 triệu
năm. Về mặt sinh học, sự thành công của khủng long được tạo nên từ 2 yếu tố:
-
Khả năng trao đổi chất rất mạnh
-
Lười ấp trứng: Khủng long đẻ trứng ra và để trứng tự nở. Đã lười lại còn khỏe.
Cho nên có khả năng chiếm lĩnh tất cả các môi trường.
Nhưng
cách đây 66 triệu năm, một tiểu hành tinh lao vào Trái Đất (theo lý thuyết của
Walter Alvarez cùng với người cha Luis Walter Alvarez và đồng nghiệp). Trái Đất
trở nên rất lạnh trong vài nghìn năm. Với khí hậu lạnh như vậy, việc trao đổi
chất mạnh của khủng long là lý do khiến loài động vật này chết rét, trong khi
trứng không tự nở được. Hai lý do dẫn đến thành công của khủng long lại chính
là lý do dẫn đến thất bại của chúng. Và hiện thì loài khủng long đã bị tuyệt chủng.
Thật ra thành công chỉ là một trạng thái tâm mà thôi. Tức, ở giây phút đó bạn cảm
thấy hạnh phúc, thì đó là thành công. Còn ngay giây phút đó, bạn cảm thấy không
thích, thì tức là thất bại. Xưa người ta mơ Phúc - Lộc - Thọ, muốn sống thật
lâu, và cho rằng sống lâu mới hạnh phúc. Vậy có người mắc bạo bệnh không chữa nổi,
tự tử thành công để tránh mọi đau đớn thì có phải bất hạnh không? Sống hay chết
không quan trọng, miễn là trạng thái tâm đấy ngay tại giây phút đấy cảm thấy
hài lòng là thành công. 1 giây sau thấy không thành công thì thất bại. Một người
leo lên núi cảm thấy thành công, đi xuống trượt rơi xuống vực lại thành thất bại.
Thành công và thất bại cách nhau chỉ 1 giây. Thế nên thành công hay thất bại
không quan trọng, quan trọng là ở chính giây phút ấy mình thấy hạnh phúc là được.
1 ngày tôi có thể có 1.000 lần thành công. Mỗi ngày tôi ngủ dậy, xoa mắt như
các sư Làng Mai dạy, hát một bài ca ngợi cơ thể. Và cực kỳ vui, hạnh phúc khi
mình có đủ mắt, mũi, chân, tay... Khởi động ngày mới bằng việc biết ơn chính cơ
thể mình. Có những lý thuyết tưởng như dạy trẻ con, lúc áp dụng vào thì cực huyền
diệu. Lúc đến cơ quan thì mình chớp mắt, thầm cảm ơn nhân viên. Một ngày mình
toàn thấy "được", "được" đủ cả chân, tay, "được"
nhân viên, "được" sếp. Vất vả, tôi vẫn thấy vui.” Hay thật khi đứng
trên đỉnh cao của thành công rồi bị sụp đổ thì người ta mới nhận ra hạnh phúc
thật sự nằm ở đâu. Hóa ra nó lại nằm ở chính trong tâm của chúng ta như chính
những cái vọng tưởng mà chính chúng ta tạo ra để bản thân cảm nhận. Khi những
doanh nghiệp khổng lồ thống lĩnh thị trường lâu nay rồi cũng bị super tiểu hành
tinh covid-19 đổ bộ và tuyệt chủng từ đây. Chúng ta không đứng trên phương diện
kinh tế để suy xét vì nó là trạng thái chúng của nhiều doanh nghiệp. Nhưng thử
đứng trên phương diện Tự nhiên quan chúng ta suy xét thì sẽ thấy rằng. Phải
chăng gã khổng lồ nào cũng sẽ có những yếu điểm và yếu điểm chung của những gã
khổng lồ cũng chính là: “Sự Khổng Lồ”. Mải
mê chạy theo thành công mà quên đi “Hạnh
Phúc” thật là một sự thật buồn của chúng ta. Có người cho rằng: có thành công mới
có hạnh phúc. Nhưng có thật sự đúng như vậy hay không, thật ra thành công cũng
chỉ là một yếu tố nhỏ cấu tạo nên hạnh phúc và người nào biết nhìn vào hạnh
phúc để tìm những thành công nhỏ cho bản thân cũng là an yên mỗi ngày rồi. Cũng
giống như khi chúng ta biết như thế nào là đủ thì tự nhiên sẽ cảm thấy đủ nhưng
vẫn cứ ôm chặt cái thiếu mỗi ngày thì nó vẫn cứ thiều mà không gỡ ra được. Vậy
đơn vị nào để đo hạnh phúc: Tiền? Quan hệ? Địa vị? Nhan sắc……vv. Chắc không có đơn vị
nào thỏa mãn để trở thành đơn vị đo hạnh phúc.”
Còn
tôi thì nghĩ rằng hạnh phúc là khi chúng ta biết thế nào là đủ. Có người mải mê
chạy theo công việc để kiếm tìm hạnh phúc nơi đồng tiền để rồi khi những giá trị
như sức khỏe, gia đình bị đánh mất lại than trời trách đất “ tiền nhiều để làm
gì?”. Muốn có hạnh phúc thì phải hiểu hạnh phúc là gì? Theo tôi hạnh phúc là
khi tâm chúng ta đủ an, tâm hồn chúng ta đủ lớn để có thể chấp nhận những nghịch
cảnh sẽ tới trong nay mai mà không cố gắng chống cự lại nó. Cũng chính là khi
chúng ta trân quý phút giây hiện tại hàng ngày của bản thân, vì những giây phút
ta còn trân quý cơ thể, giá trị bản thân, những người bạn xung quanh thì lúc đó
chúng ta còn Hạnh phúc hơn rất nhiều người vẫn đang vất vả tìm thứ hạnh phúc gì
đó mà vẫn không ra.
"Công Cứng Cỏi"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét