Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

CONG CUNG COI _ 4








     
GỬI ÔNG

Làn gió chiều thu ngồi nhớ ông
Chẳng lệ trên mi chẳng u sầu
Cũng trọn nhớ thương thuở thiếu thời 
Ngày ấy ông vẫn dẫn con đi 
Đi khắp chốn xa đầy kỷ niệm
Phải nắng trưa hè, chiều sập cửa
Ông đi ngày ấy ông còn nhớ
Cũng buổi chiều thu gió man mác
Nắng hạ kịp tắt trời chuyển mưa
Gọi đâu ngày ấy con còn nhớ
Hay đã quên đi mấy vần thơ
Những mẫu chuyện xưa ông vẫn kể
Là Kiều là Trọng, là nàng thơ
Từng đồng chắt chiu ông tích góp
Mua cho thằng cháu nổi cây kem
Chẳng sang mà cũng của thỏa  niềm mơ
Hỏi làn gió xưa có còn nhớ
Những cảnh ông tôi một buổi chiều
Trông thằng cháu nhỏ đi học về
Tay buồn che nắng, miệng cười vui.

" Công Cứng Cỏi"


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

CONG CUNG COI _ 13

                                                                                                                     Ai có về Đắk Lắk tìm ng...